Số lượt xem : 428  |
Học sinh một ngôi trường quốc tế giúp các trẻ em bị thiệt thòi với chương trình dạy tiếng Anh tự nguyện sau giờ học.
Trong khi một số thiếu niên bỏ tập vào cặp và chuẩn bị rời trường, một nhóm học sinh cấp ba lại lo chui vào chiếc xe trung có hàng chữ “Học lưu động” để tới cộng đồng dân cư gần đó.
Xe đầy những học sinh tự nguyện này là một phần của dự án do Trường Quốc tế Ruamrudee (RIS) khởi xướng để giúp những trẻ em bị thiệt thòi học tiếng Anh. Hơn 30 học sinh trung học và 5 giáo viên Anh ngữ, cũng như một số ít giáo viên dạy tiểu học đã tham gia chương trình giáo dục sau khi tan trường mỗi tuần.
Điểm đến đầu tiên của họ là Trung tâm Chăm sóc Trẻ em Minburi Upatham, được Chính quyền Đô thị Bangkok (BMA) bảo trợ. Trong khi thăm trung tâm, Thống đốc Bangkok Apirak Kosayodhin, với tư cách khách mời danh dự, đã đọc diễn văn nói về kế hoạch phục vụ cộng đồng của chính quyền. Ông cho rằng dự án sẽ giúp lấp khoảng cách về giáo dục tiếng Anh.
Đi bộ ngắn từ nhà
Trung tâm Chăm sóc Trẻ em Minburi Upatham được thành lập cách nay 15 năm, vào tháng 5-1993. Hiện trung tâm có 87 học sinh, từ hai đến sáu tuổi, đều sinh sống trong các cộng đồng dân cư quanh đó. Trung tâm có giá đặc biệt rẻ, chỉ 500 baht một tháng với mỗi học sinh, tính luôn cả tiền ăn bữa điểm tâm và bữa trưa.
Có tới 16 trung tâm tương tự riêng trong quận Minburi, được mở nhờ BMA. BMA hỗ trợ vào quĩ thực phẩm của các em với 15 baht/ngày cho mỗi học sinh.
Các em đến lớp từ 7 giờ sáng đến 3 giờ chiều. Tuy nhiên với dự án học lưu động, nay các em có thể học tiếng Anh với các hoạt động vui chơi mỗi ngày thứ ba từ 3 đến 5 giờ chiều. Thay vì thường cuốc bộ về nhà vào cuối mỗi ngày, các em nhấp nhổm chờ đến buổi học tiếng Anh hàng tuần với các “giáo viên” học sinh trung học RIS.
Bắt đầu cỗ máy của bạn bằng tiếng Anh
Điểm tập trung của học lưu động là dạy kỹ thuật cơ bản tiếng Anh, theo Michael Ryan, giáo viên tiếng Anh trường trung học và cũng là một thành viên của ủy ban dự án.
Các học sinh và giáo viên tự nguyện RIS gặp nhau để lên kế hoạch bài học mỗi tuần. Học sinh trung học học cách chuẩn bị mọi thứ để sau đó có thể giảng bài ở những nơi như Trung tâm Chăm sóc Trẻ em Minburi Upatham.
Trong bài giảng đầu tiên của mình, học sinh - giáo viên tại trung tâm dạy về tên những con vật thường gặp bằng tiếng Anh - như ếch, rắn, gà và hổ - qua hỗ trợ về thị giác, gồm hình ảnh, đồ chơi và thú nhồi bông.
Cứ mỗi bốn em học sinh được chọn lên đứng trước lớp, trong lúc đọc tên mỗi con vật và làm điệu bộ bắt chước con vật ấy. Hoạt động này giúp bài học thêm sinh động, trong khi cả lớp học cười vang hoặc đồng thanh đọc lớn tên con vật. Cuối cùng, học sinh nhỏ có thể tự mình nhớ và đọc lại tên các con vật bằng tiếng Anh một cách dễ dàng.
Một phần khác của bài học là tự giới thiệu. Các em học sinh nhỏ quan sát mọi cử động miệng của học sinh trung học tình nguyện và nghe âm thanh phát ra, để rồi tự giới thiệu mình. Trước khi các em có thể nhận ra điều gì, bài học đã kết thúc vì đến giờ tan học nhưng những học sinh nhỏ tuổi có thể đi bộ về nhà với vài từ tiếng Anh mới vừa tiếp thu.
Học là con đường hai chiều
Ngoài cơ hội học tiếng Anh, học sinh trung học đi dạy ở trung tâm còn được dịp tham dự các hoạt động mà trường không hề có, theo Apirak. Các em học cách làm thế nào đóng góp cho xã hội và chia sẻ kỹ năng mà các em đã học được tại trường.
Một số học sinh trung học nhận thấy việc giúp các em nhỏ được bù đắp lại rất nhiều, theo Ryan. Napaporn Achava-charearn, giám đốc mạng tình nguyện chăm sóc trẻ em ở quận Minburi, nói những học sinh trẻ rõ ràng có lòng tự tin khi nói chuyện với người lạ.
Trước khi các em học sinh trung học đến RIS, nhiều em - nhất là số xuất thân từ gia đình không phải gốc Thái Lan, hoặc lai - sợ khi phải giao tiếp bằng tiếng Anh với người nước ngoài. Nhưng rồi khi phụ giúp thầy dạy các em nhỏ, các em đã vượt qua nỗi sợ vô cớ này.
Giáo viên dạy tiếng Anh tại Trung tâm Chăm sóc Trẻ em Minburi Upatham thường dùng những từ vựng ra lệnh như kiểu “Làm ơn đứng dậy!”. Nay các học sinh - giáo viên dường như đều nằm lòng những câu này.
Napaporn nói học kèm theo cử chỉ cũng giúp học sinh có cơ hội thực tập nói tiếng Anh. Bà tin rằng ngay cả người thầy cũng có lợi vì phát triển thêm cách dạy học của mình.
Với những tình nguyện viên, “tôi không mong họ nhớ hết những gì họ học hỏi được, nhưng chỉ cần họ thấy vui, và giúp họ bạo dạn nói chuyện với người nước ngoài khi có dịp”.
Quang Hùng (Theo Bangkok Post) - Báo Giáo Dục
|