|
Trường THPT Tam Giang là một trường vùng sâu, giáo viên ở xa về công tác phải đi qua những chuyến đò ngang vượt phá Tam Giang, nơi ăn chốn ở chưa ổn định do nhà công vụ chưa có. Nhưng các cô giáo trẻ vẫn vui sống, vượt qua khó khăn, hàng ngày ươm mầm bao hy vọng cho học sinh. Cảm động trước tình yêu nghề nghiệp cháy bỏng của các cô giáo, tôi viết bài thơ Gửi em-Cô giáo Tam Giang để tặng và động viên các cô trên con đường cõng chữ sang ngang... Xin gửi bài thơ này đến CENTEA để cùng chia sẻ với đồng nghiệp gần xa.
Gửi em - Cô giáo Tam Giang
Tôi biết em vẫn còn ở đó Nơi mái trường bên chân sóng Tam Giang Em đã ở nơi bây giờ tôi ở Mái ngói tươi hiển hiện giữa đồng vàng!
Em ở xa về chắc còn lắm gian nan Chốn ăn ở còn nay đây mai đó Ngày nắng ngày mưa chuyến đò cách trở Lo có về cho kịp dạy sáng nay!?
Em chẳng có gì, chỉ có đôi bàn tay Phấn ngắn lại tay em dần chai sạn Bài học cứ đầy thêm trong từng trang giấy trắng Ươm ước mơ lên mắt tuổi học trò.
Tháng với ngày quanh quẩn với âu lo Lo cuối tháng tiền lương vừa cạn Lo phập phồng với từng trang giáo án Điện đóm cúp hoài có soạn được bài không?
Hết những ngày nắng chang lại đến ngày tầm tã mưa đông Ngày hai buổi đi về: Trường với Lớp Với bao bộn bề lo toan không thể nào khác được Em vẫn vui trên bục giảng từng ngày.
Vẫn hồn nhiên khi nói đến mai này Nhà công vụ xong rồi chị em ta đoàn tụ Cầu cũng xây xong - nối đôi bờ cách trở Chỉ còn đây thầm thĩ sóng Tam Giang...
Ôi mái trường sau ba mươi hai năm Bao nhiêu cô giáo đến rồi đi: Hạnh phúc về bến đỗ! Hôm nay em vẫn theo về lối cũ Hạnh phúc lại bắt đầu từ mái ấm Tam Giang!
Hoàng Đức Diễn Giáo viên Ngữ văn trường THPT Tam Giang, Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên Huế
Tin liên quan:
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:
|
Viết lời bình
Thầy Cô và các bạn vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
Chúc bạn vui vẻ, thành đạt hơn trong cuộc sống!